Số đo trên sản phẩm (cm)
| Size |
S/M |
L/XL |
2XL |
|
NGỰC (1)
|
48
|
51
|
55
|
|
MÔNG (3)
|
57
|
61
|
65
|
|
DÀI ĐẦM (5)
|
135
|
135
|
135
|

Số đo thực tế của sản phẩm có thể có sai số nhỏ trong khoảng 1-3cm, và sai số này không ảnh hưởng đến hình dáng tổng thể của sản phẩm.
Người mẫu Hạ Vy cao 168cm, vòng ngực 88cm vòng eo 65cm vòng mông 94cm. Hạ Vy đang mặc size S/M
Dáng lụa giữa miền gió muối
Ánh sáng không chỉ chiếu lên vật chất
Ánh sáng đi vào bên trong nó.
Khi ánh sáng chạm vào vải, những sợi tơ bắt đầu nới lỏng
Cấu trúc vốn kín đáo bỗng trở nên mềm hơn, như thể vật chất nhớ lại trạng thái tự nhiên của mình: thở, và mở.
Ánh sáng không ép buộc
Nó chỉ kiên nhẫn chạm vào những điều im lặng.
Rồi gió đến
Gió đánh thức chuyển động.
Lụa nhớ gió
Mỗi nếp vải tìm một hướng bay riêng, rất khẽ, rất tự nhiên — như thể chuyển động đã nằm sẵn trong sợi tơ từ rất lâu.
Chuyển động luôn bắt đầu bằng điều nhỏ nhất
Một rung động nhẹ
Một nếp vải dịch chuyển.
Sự mở ra vì thế cũng không vội vàng
Có những điều trong đời sống không thể ép nở
Chúng chỉ mở khi đã chín
Chín trước khi nở.
Và đôi khi, ta chỉ cần đứng yên trong ánh sáng,
để nhận ra một dáng lụa đang thở giữa miền gió muối.
Có những nơi khiến ta tự nhiên bước chậm lại.
Không phải vì cảnh vật quá đẹp, mà vì không gian đủ tĩnh để ta nghe rõ nhịp thở của mình.
Chiếc đầm lụa này được tạo nên cho những khoảnh khắc như thế.
Một dáng váy dài, rơi nhẹ theo cơ thể, không gò ép, không phô bày — chỉ để lụa làm điều mà lụa luôn biết làm: chạm vào da bằng sự dịu dàng của một chất liệu biết thở.
Từ xa xưa, lụa tơ tằm đã là lựa chọn tự nhiên của người Việt trong vùng khí hậu nhiệt đới. Sợi tơ mảnh, mềm, thoát ẩm nhanh và giữ cho cơ thể luôn ở trạng thái cân bằng. Khi bước đi, lụa không phát ra tiếng động lớn. Lụa chỉ chuyển động cùng gió, rất khẽ.
Dáng đầm được các nghệ nhân cắt may tiết chế: cổ chữ V mở vừa đủ, dây buộc mảnh nơi eo để người mặc tự điều chỉnh nhịp rủ của vải. Không có chi tiết thừa. Mọi thứ tồn tại một cách có chủ ý để lụa được rơi đúng cách.
Đứng giữa miền gió muối, khi ánh chiều dịu xuống và mặt nước phản chiếu bầu trời, ta nhận ra chiếc đầm không cố gắng trở thành tâm điểm. Đó chỉ là một lớp lụa mỏng ở giữa thiên nhiên — đủ để ta cảm nhận cơ thể mình đang ở đây, bình thản và vững vàng.
Có lẽ đó cũng là cách đẹp nhất để mặc lụa:
không phải để được nhìn thấy,
mà để ta cảm thấy mình đang sống.